太华山人歌
(明代)李梦阳
山人昔居太华峰,结屋玉井餐芙蓉。夜随金精朝白帝,误挝天鼓撞鸿钟。
帝怒谪之荒江滨,泪添江汉齐朝宗。阊阖九重豹虎蔽,霜雪十年鸿雁冬。
江边诸山不可眼,梦寐犹跨双茅龙。有时梦到西嵿坐,环海内物尽么么。
一线黄天泾渭流,拳石白昼岷峨破。翳凤骖鸾觐玉京,羽节云軿度婀娜。
织女虚无指前路,沐发有盆不借我。山鬼含笑倚岩立,仰看明星斗如大。
猿啼蛇吟万壑静,山人归来泪交堕。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《太华山人歌》拼音标注
tài huá shān rén gē
shān rén xī jū tài huá fēng,
jié wū yù jǐng cān fú róng。
yè súi jīn jīng zhāo bái dì,
wù zhuā tiān gǔ zhuàng hóng zhōng。
dì nù zhé zhī huāng jiāng bīn,
lèi tiān jiāng hàn qí zhāo zōng。
chāng gé jǐu zhòng bào hǔ bì,
shuāng xuě shí nián hóng yàn dōng。
jiāng biān zhū shān bù kě yǎn,
mèng mèi yóu kuà shuāng máo lóng。
yǒu shí mèng dào xī dǐng zuò,
huán hǎi nèi wù jǐn yāo yāo。
yī xiàn huáng tiān jīng wèi líu,
quán shí bái zhòu mín é pò。
yì fèng cān luán jǐn yù jīng,
yǔ jié yún píng dù ē nuó。
zhī nv̌ xū wú zhǐ qián lù,
mù fā yǒu pén bù jiè wǒ。
shān gǔi hán xiào yǐ yán lì,
yǎng kàn míng xīng dǒu rú dà。
yuán tí shé yín wàn hè jìng,
shān rén gūi lái lèi jiāo duò。