题画扫笔成诗

(明代)李梦阳

去年得归离江州,七日遂登黄鹤楼。南风捲江浩呼汹,豗轰欲翻鹦鹉洲。

七泽莽昧不入眼,孤舟屈曲襄河转。数月巳掷檀家湖,梦飞每到羊公岘。

岘脚山南东道楼,秦川公子醉悲秋。槛边斑竹古犹活,云石寂寞苍梧愁。

重华驭遥不可叫,白沙黑猿疏树幽。看图彷佛曾游处,素壁青天汉水流。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《题画扫笔成诗》拼音标注

tí huà sǎo bǐ chéng shī
qù nián dé gūi lí jiāng zhōu,
qī rì sùi dēng huáng hè lóu。
nán fēng juǎn jiāng hào hū xiōng,
hūi hōng yù fān yīng wǔ zhōu。
qī zé mǎng mèi bù rù yǎn,
gū zhōu qū qū xiāng hé zhuǎn。
shù yuè sì zhí tán jiā hú,
mèng fēi měi dào yáng gōng xiàn。
xiàn jiǎo shān nán dōng dào lóu,
qín chuān gōng zǐ zùi bēi qīu。
jiàn biān bān zhú gǔ yóu huó,
yún shí jì mò cāng wú chóu。
zhòng huá yù yáo bù kě jiào,
bái shā hēi yuán shū shù yōu。
kàn tú páng fó céng yóu chù,
sù bì qīng tiān hàn shǔi líu。