得冯御史允中书
(明代)李梦阳
凤凰不识梧桐树,一落蓬蒿鸟树欺。沧洲鸿鹄长毛羽,纵有云罗柰尔为。
昨日郴阳冯侍御,临流寄我锦双鱼。黄河崚嶒雪十丈,过腊逢春始得书。
开缄不见下江舸,梅花满枝空泪予。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《得冯御史允中书》拼音标注
dé féng yù shǐ yǔn zhōng shū
fèng huáng bù shì wú tóng shù,
yī luò péng hāo niǎo shù qī。
cāng zhōu hóng hú cháng máo yǔ,
zòng yǒu yún luō nài ěr wèi。
zuó rì chēn yáng féng shì yù,
lín líu jì wǒ jǐn shuāng yú。
huáng hé léng céng xuě shí zhàng,
guò là féng chūn shǐ dé shū。
kāi jiān bù jiàn xià jiāng gě,
méi huā mǎn zhī kōng lèi yú。