九潭诗
(明代)李梦阳
岧岧千仞岭,下有百尺潭。夕风起微澜,浟浟动晴岚。
俯之鉴我心,伫玩云波涵。流蕤飏寒清,跃鱼手可探。
蹊暝樵响歇,猿鸟来相参。寄语泥中物,长蟠恐未堪。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《九潭诗》拼音标注
jǐu tán shī
tiáo tiáo qiān rèn líng,
xià yǒu bǎi chǐ tán。
xī fēng qǐ wēi lán,
yóu yóu dòng qíng lán。
fǔ zhī jiàn wǒ xīn,
zhù wán yún bō hán。
líu rúi yáng hán qīng,
yuè yú shǒu kě tàn。
xī míng qiáo xiǎng xiē,
yuán niǎo lái xiāng cān。
jì yǔ ní zhōng wù,
cháng pán kǒng wèi kān。