值雪咏怀

(明代)李梦阳

索居倦晨暮,沓沓伤岁穷。玄云沓谁屯,流霏夜常风。

映隙既窈窕,穿窗亦玲珑。凌高似有缀,填卑忽若崇。

裒多虽称物,益寡竟谁功。匪无盈尊酒,斟酌解我忡。

途路怅伊阻,佳期杳莫同。握瑾惜楚老,枝瑶怨国风。

人欲天必从,积感理能通。钟弦旷易绝,郢论寡弥工。

持沓知音说,庶以折其衷。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《值雪咏怀》拼音标注

zhí xuě yǒng huái
suǒ jū juàn chén mù,
tà tà shāng sùi qióng。
xuán yún tà shúi tún,
líu fēi yè cháng fēng。
yìng xì jì yǎo tiǎo,
chuān chuāng yì líng lóng。
líng gāo sì yǒu zhùi,
tián bēi hū ruò chóng。
póu duō sūi chēng wù,
yì guǎ jìng shúi gōng。
fěi wú yíng zūn jǐu,
zhēn zhuó jiě wǒ chōng。
tú lù chàng yī zǔ,
jiā qī yǎo mò tóng。
wò jǐn xī chǔ lǎo,
zhī yáo yuàn guó fēng。
rén yù tiān bì cóng,
jī gǎn lǐ néng tōng。
zhōng xián kuàng yì jué,
yǐng lùn guǎ mí gōng。
chí tà zhī yīn shuō,
shù yǐ zhé qí zhōng。