杂诗三十二首 其二十七

(明代)李梦阳

少年抚长剑,放浪三河滨。累累浪旁者,云是金邓坟。

歘翕随龙飞,策符登茂勋。南阳多贵人,烜赫阗未轮。

委身今黄土,千载不复晨。首阳有采薇,饿死谁为闻。

遗义凛秋霜,见者常酸辛。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《杂诗三十二首 其二十七》拼音标注

zá shī sān shí èr shǒu qí èr shí qī
shǎo nián fǔ cháng jiàn,
fàng làng sān hé bīn。
lèi lèi làng páng zhě,
yún shì jīn dèng fén。
xū xì súi lóng fēi,
cè fú dēng mào xūn。
nán yáng duō gùi rén,
xuǎn hè tián wèi lún。
wěi shēn jīn huáng tǔ,
qiān zài bù fù chén。
shǒu yáng yǒu cǎi wéi,
è sǐ shúi wèi wén。
yí yì lǐn qīu shuāng,
jiàn zhě cháng suān xīn。