广狱成还南昌候子十首 其二
(明代)李梦阳

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《广狱成还南昌候子十首 其二》拼音标注
guǎng yù chéng huán nán chāng hòu zǐ shí shǒu qí èr
zhí mù fáng jiàn fá,
zī yán qǐ wǒ qī。
ruò huá yào sì hǎi,
gū miǎo chóu jiàn zhī。
zhuāng kūn yùn chí míng,
jǔ yì jǐu tiān chúi。
fēng jī gǒu bù hòu,
zhōng lù jiāng ān qī。
tàn xī jìng hé yǔ,
fǔ shì chuān bō chí。
yì lín wù hóng tāo,
qiān zài gù jué shí。
yàn shí yī hé zhēn,
yǒu jì bù zì chí。
yě biāo jī líng jīn,
shì yán wǎn cháng qí。