与茂秦金山寺亭上望西湖
(明代)李攀龙
孤亭遥上翠微重,槛外空林何处钟。秋到诸天开薝卜,湖连双阙散芙蓉。
云光忽落鼋鼍窟,雨色飞来鸑鷟峰。自信登临能作赋,肯令陶谢不相从。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《与茂秦金山寺亭上望西湖》拼音标注
yǔ mào qín jīn shān sì tíng shàng wàng xī hú
gū tíng yáo shàng cùi wēi zhòng,
jiàn wài kōng lín hé chù zhōng。
qīu dào zhū tiān kāi zhán bǔ,
hú lián shuāng què sàn fú róng。
yún guāng hū luò yuán tuó kū,
yǔ sè fēi lái yuè zhuó fēng。
zì xìn dēng lín néng zuò fù,
kěn lìng táo xiè bù xiāng cóng。