和梁宪使过密咏天仙宫白松

(明代)李攀龙

玉女窗前手自栽,遥分海色向栽莱。唯应七圣襄城过,曾见三花少室开。

地迥流光通粉署,天寒老干倚霜台。悬知的有千年露,欲献须君作赋才。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《和梁宪使过密咏天仙宫白松》拼音标注

hé liáng xiàn shǐ guò mì yǒng tiān xiān gōng bái sōng
yù nv̌ chuāng qián shǒu zì zāi,
yáo fēn hǎi sè xiàng zāi lái。
wéi yìng qī shèng xiāng chéng guò,
céng jiàn sān huā shǎo shì kāi。
dì jiǒng líu guāng tōng fěn shǔ,
tiān hán lǎo gān yǐ shuāng tái。
xuán zhī de yǒu qiān nián lù,
yù xiàn xū jūn zuò fù cái。