
李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《黄淡思歌 其二》拼音标注
huáng dàn sī gē qí èr
hú mǎ dài zhōu chū,
huán qí chū dài zhōu。
huáng jīn zhuāng mǎ lè,
qīng sī luò mǎ tóu。
读古诗 爱古诗

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
huáng dàn sī gē qí èr
hú mǎ dài zhōu chū,
huán qí chū dài zhōu。
huáng jīn zhuāng mǎ lè,
qīng sī luò mǎ tóu。