送新喻李明府伯承

(明代)李攀龙

尔昔红颜客蓟门,献书不报哀门孙。一朝致身青云里,座上还开北海樽。

余亦题诗郭隗台,燕山秋色对衔杯。论交共惜黄金尽,此处空悲骏马来。

可怜郢曲今亡久,下里之歌吾何有。文章稍近五千言,雅颂以还十九首。

才子新传白雪篇,江城忽借使君贤。那堪西署为郎者,多病离居卧日边。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《送新喻李明府伯承》拼音标注

sòng xīn yù lǐ míng fǔ bó chéng
ěr xī hóng yán kè jì mén,
xiàn shū bù bào āi mén sūn。
yī zhāo zhì shēn qīng yún lǐ,
zuò shàng huán kāi běi hǎi zūn。
yú yì tí shī guō wěi tái,
yàn shān qīu sè dùi xián bēi。
lùn jiāo gòng xī huáng jīn jǐn,
cǐ chù kōng bēi jùn mǎ lái。
kě lián yǐng qū jīn wáng jǐu,
xià lǐ zhī gē wú hé yǒu。
wén zhāng shāo jìn wǔ qiān yán,
yǎ sòng yǐ huán shí jǐu shǒu。
cái zǐ xīn chuán bái xuě piān,
jiāng chéng hū jiè shǐ jūn xián。
nà kān xī shǔ wèi láng zhě,
duō bìng lí jū wò rì biān。