二子诗 其一 卢次楩
(明代)李攀龙

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《二子诗 其一 卢次楩》拼音标注
èr zǐ shī qí yī lú cì pián
lú nán qǐ hé shuò,
běn zì qiān jīn zǐ。
dàng dí zhū shēng jiān,
xiāo gǔ yú jī hǔi。
shì wú lín qióng lìng,
yān dé xīn shàng ěr。
shēn wén lèi móu gōng,
zùi gǔ zhōng jū xǐ。
nǎi xì lí yáng yù,
shí nián gōng yī jì。
jì chū fú qīu fù,
shǐ zhī yǒu zhū lèi。
sān tàn bù tóng shí,
dì yuē fù zhū lǐ。
liáo liáo xiāng rú hòu,
shúi néng shì chá cǐ。