赠张子含茂才

(明代)李攀龙

忆昔中丞全盛时,少年裘马相时随。忽逢世变夙心违,逆旅荒凉旧识稀。

古来万事皆如此,何用空悲昨是非。流水无情白日速,红颜犹在黄金微。

饮君莫辞燕市酒,欲行不行且携手。青云今有故人存,好赠绨袍哀王孙。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《赠张子含茂才》拼音标注

zèng zhāng zǐ hán mào cái
yì xī zhōng chéng quán shèng shí,
shǎo nián qíu mǎ xiāng shí súi。
hū féng shì biàn sù xīn wéi,
nì lv̌ huāng liáng jìu shì xī。
gǔ lái wàn shì jiē rú cǐ,
hé yòng kōng bēi zuó shì fēi。
líu shǔi wú qíng bái rì sù,
hóng yán yóu zài huáng jīn wēi。
yǐn jūn mò cí yàn shì jǐu,
yù xíng bù xíng qiě xié shǒu。
qīng yún jīn yǒu gù rén cún,
hǎo zèng tí páo āi wáng sūn。