道逢郭子坤拥妾戏柬

(明代)李攀龙

城东桃花喷路光,春风吹送孝廉郎。自拥佳人驮细马,时临绿水照红妆。

罗裙已夺石榴色,秃袖单衫杏子黄。蹋镫微笼双玉趾,扬鞭笑起两鸳鸯。

同栖孔雀言犹妒,并蒂芙蓉愿始偿。为谢使君休借问,郭家少妇身姓王。

二八盛年真擅宠,只今三十尚专房。持斋能苦头陀行,发誓曾烧顶庙香。

浩劫自知仙女分,他生常在世尊傍。每修好事辞书舍,但有佳期入道场。

才着霓裳颜更少,但盘云髻婿先狂。假令不信吹箫侣,试向秦台看凤凰。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《道逢郭子坤拥妾戏柬》拼音标注

dào féng guō zǐ kūn yǒng qiè xì jiǎn
chéng dōng táo huā pēn lù guāng,
chūn fēng chūi sòng xiào lián láng。
zì yǒng jiā rén tuó xì mǎ,
shí lín lv̀ shǔi zhào hóng zhuāng。
luō qún yǐ duó shí líu sè,
tū xìu dān shān xìng zǐ huáng。
tà dēng wēi lóng shuāng yù zhǐ,
yáng biān xiào qǐ liǎng yuān yāng。
tóng qī kǒng què yán yóu dù,
bìng dì fú róng yuàn shǐ cháng。
wèi xiè shǐ jūn xīu jiè wèn,
guō jiā shǎo fù shēn xìng wáng。
èr bā shèng nián zhēn shàn chǒng,
zhǐ jīn sān shí shàng zhuān fáng。
chí zhāi néng kǔ tóu tuó xíng,
fā shì céng shāo dǐng miào xiāng。
hào jié zì zhī xiān nv̌ fēn,
tā shēng cháng zài shì zūn bàng。
měi xīu hǎo shì cí shū shè,
dàn yǒu jiā qī rù dào cháng。
cái zháo ní cháng yán gèng shǎo,
dàn pán yún jì xù xiān kuáng。
jiǎ lìng bù xìn chūi xiāo lv̌,
shì xiàng qín tái kàn fèng huáng。