灌甫东陂宴

(明代)李攀龙

王孙古城隅,东陂托偃仰。回薄始蓊杂,高台忽峻敞。

风波一以交,沦漪恣遐放。列雉翳中流,返照幕鱼网。

曲磴盘层阴,清房殷清响。并逸金谷韵,兼诣濮阳赏。

恢台戒隆曦,披发命吾党。美酒涤烦嚣,泠言发神爽。

至今河朔人,垂声得倜傥。直置病游梁,为心任独往。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《灌甫东陂宴》拼音标注

guàn fǔ dōng bēi yàn
wáng sūn gǔ chéng yú,
dōng bēi tuō yǎn yǎng。
húi bó shǐ wěng zá,
gāo tái hū jùn chǎng。
fēng bō yī yǐ jiāo,
lún yī zì xiá fàng。
liè zhì yì zhōng líu,
fǎn zhào mù yú wǎng。
qū dèng pán céng yīn,
qīng fáng yīn qīng xiǎng。
bìng yì jīn gǔ yùn,
jiān yì pú yáng shǎng。
hūi tái jiè lóng xī,
pī fā mìng wú dǎng。
měi jǐu dí fán xiāo,
líng yán fā shén shuǎng。
zhì jīn hé shuò rén,
chúi shēng dé tì tǎng。
zhí zhì bìng yóu liáng,
wèi xīn rèn dú wǎng。