铙歌 其十二 有所思
(明代)李攀龙
有所思,乃在燕山隅。何用问遗君,大秦明月珠。结以连理带,荐以合欢襦。
又何问遗君,青丝系玉环。可直千万馀,翠羽绍缭之黄金错其间。
闻君有它心,拉杂其珠摧其环。摧其环,临高台。反袂以障之,当风扬其灰。
从今以往,勿复相思。若复相思,有如此珠,有如此环。
非我可为,鸡鸣狗吠。我视兄嫂,不言谓何。东方须臾高奈何。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《铙歌 其十二 有所思》拼音标注
náo gē qí shí èr yǒu suǒ sī
yǒu suǒ sī,
nǎi zài yàn shān yú。
hé yòng wèn yí jūn,
dà qín míng yuè zhū。
jié yǐ lián lǐ dài,
jiàn yǐ hé huān rú。
yòu hé wèn yí jūn,
qīng sī xì yù huán。
kě zhí qiān wàn yú,
cùi yǔ shào liáo zhī huáng jīn cuò qí jiān。
wén jūn yǒu tā xīn,
lā zá qí zhū cūi qí huán。
cūi qí huán,
lín gāo tái。
fǎn mèi yǐ zhàng zhī,
dāng fēng yáng qí hūi。
cóng jīn yǐ wǎng,
wù fù xiāng sī。
ruò fù xiāng sī,
yǒu rú cǐ zhū,
yǒu rú cǐ huán。
fēi wǒ kě wèi,
jī míng gǒu fèi。
wǒ shì xiōng sǎo,
bù yán wèi hé。
dōng fāng xū yú gāo nài hé。