酬李东昌写寄白雪楼图
(明代)李攀龙
诗名东郡沈隐侯,那复擅奇顾侯头。江湖槃薄有能事,画我山中白雪楼。
推毫已经海色至,无乃兼驱蛟蜃游。须臾百里岱阴合,咫尺疑闻清河流。
华不注山得非雨,平陵以西胡独秋。松风似欲卷绡起,良久看云失去留。
丹青快意痴如此,丘壑过人老即休。使君实解郢中调,为尔深知宋玉愁。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《酬李东昌写寄白雪楼图》拼音标注
chóu lǐ dōng chāng xiě jì bái xuě lóu tú
shī míng dōng jùn shěn yǐn hóu,
nà fù shàn qí gù hóu tóu。
jiāng hú pán bó yǒu néng shì,
huà wǒ shān zhōng bái xuě lóu。
tūi háo yǐ jīng hǎi sè zhì,
wú nǎi jiān qū jiāo shèn yóu。
xū yú bǎi lǐ dài yīn hé,
zhǐ chǐ yí wén qīng hé líu。
huá bù zhù shān dé fēi yǔ,
píng líng yǐ xī hú dú qīu。
sōng fēng sì yù juàn xiāo qǐ,
liáng jǐu kàn yún shī qù líu。
dān qīng kuài yì chī rú cǐ,
qīu hè guò rén lǎo jí xīu。
shǐ jūn shí jiě yǐng zhōng diào,
wèi ěr shēn zhī sòng yù chóu。