赋得狼居胥山送李侍御
(明代)李攀龙
材官十万绝大幕,踰河一战胡儿却。夜纵翼兵袭章渠,系以往封狼居胥。
姑衍山头列旗鼓,中坛拥纛陈首虏。帐前面缚三当户,骠骑将军醉歌舞。
北风千里云摧颓,瀚海波涛蹴日回。汉家天子雄才哉,捷书亲发柏梁台。
君持绣斧五原郡,牧马单于不敢问。黄沙白草寒冥冥,今年为王犁二庭。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《赋得狼居胥山送李侍御》拼音标注
fù dé láng jū xū shān sòng lǐ shì yù
cái guān shí wàn jué dà mù,
yú hé yī zhàn hú ér què。
yè zòng yì bīng xí zhāng qú,
xì yǐ wǎng fēng láng jū xū。
gū yǎn shān tóu liè qí gǔ,
zhōng tán yǒng dào chén shǒu lǔ。
zhàng qián miàn fú sān dāng hù,
piào qí jiāng jūn zùi gē wǔ。
běi fēng qiān lǐ yún cūi túi,
hàn hǎi bō tāo cù rì húi。
hàn jiā tiān zǐ xióng cái zāi,
jié shū qīn fā bǎi liáng tái。
jūn chí xìu fǔ wǔ yuán jùn,
mù mǎ dān yú bù gǎn wèn。
huáng shā bái cǎo hán míng míng,
jīn nián wèi wáng lí èr tíng。