题徐子与门生汪惟一竹邱图

(明代)李攀龙

灵邱隐者一逃名,万竹临江见名清。徙倚七贤相寄傲,便娟二女重含情。

葛陂讵信双龙影,嶰谷空传五凤声。风雨长教秋色驻,冰霜兼与岁寒盟。

投竿渭水才堪老,受简梁园赋已行。愿得此君开蒋径,不妨佳客醉宜城。

浮云西北来何莫,今日东南美自并。截作武陵溪上笛,方知马援有门生。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《题徐子与门生汪惟一竹邱图》拼音标注

tí xú zǐ yǔ mén shēng wāng wéi yī zhú qīu tú
líng qīu yǐn zhě yī táo míng,
wàn zhú lín jiāng jiàn míng qīng。
xǐ yǐ qī xián xiāng jì ào,
biàn juān èr nv̌ zhòng hán qíng。
gé bēi jù xìn shuāng lóng yǐng,
xiè gǔ kōng chuán wǔ fèng shēng。
fēng yǔ cháng jiào qīu sè zhù,
bīng shuāng jiān yǔ sùi hán méng。
tóu gān wèi shǔi cái kān lǎo,
shòu jiǎn liáng yuán fù yǐ xíng。
yuàn dé cǐ jūn kāi jiǎng jìng,
bù fáng jiā kè zùi yí chéng。
fú yún xī běi lái hé mò,
jīn rì dōng nán měi zì bìng。
jié zuò wǔ líng xī shàng dí,
fāng zhī mǎ yuán yǒu mén shēng。