宿华顶玉井楼 其一

(明代)李攀龙

玉井通溟海,朱楼冠削成。波传潮汐到,槛接斗牛平。

虎魄侵灯出,莲花傍枕生。拂盆云发暗,映掌月珠明。

犯座人间象,浮槎世上情。不愁更漏绝,石鼓自能鸣。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《宿华顶玉井楼 其一》拼音标注

sù huá dǐng yù jǐng lóu qí yī
yù jǐng tōng míng hǎi,
zhū lóu guān xuē chéng。
bō chuán cháo xì dào,
jiàn jiē dǒu níu píng。
hǔ pò qīn dēng chū,
lián huā bàng zhěn shēng。
fú pén yún fā àn,
yìng zhǎng yuè zhū míng。
fàn zuò rén jiān xiàng,
fú chá shì shàng qíng。
bù chóu gèng lòu jué,
shí gǔ zì néng míng。