荅报顾中翰
(明代)李攀龙
政本趋陪地,身随宰相行。两房深侍从,三殿雅知名。
染翰宫云湿,兼衔掌露清。与闻钟五字,同病沈双声。
何意乘槎客,能怜伏枕生。投诗回俗态,把酒说交情。
敢谓龙门峻,难沾凤沼荣。华阳今夜月,醉眼为君明。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《荅报顾中翰》拼音标注
dā bào gù zhōng hàn
zhèng běn qū péi dì,
shēn súi zǎi xiāng xíng。
liǎng fáng shēn shì cóng,
sān diàn yǎ zhī míng。
rǎn hàn gōng yún shī,
jiān xián zhǎng lù qīng。
yǔ wén zhōng wǔ zì,
tóng bìng shěn shuāng shēng。
hé yì chéng chá kè,
néng lián fú zhěn shēng。
tóu shī húi sú tài,
bǎ jǐu shuō jiāo qíng。
gǎn wèi lóng mén jùn,
nán zhān fèng zhǎo róng。
huá yáng jīn yè yuè,
zùi yǎn wèi jūn míng。
- 上一篇:送历城李明府入计
- 下一篇:与刘宪使过子与大佛寺