送李太守之东昌
(明代)李攀龙

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《送李太守之东昌》拼音标注
sòng lǐ tài shǒu zhī dōng chāng
zhū hóu cí běi jí,
qiān qí xiàng dōng fāng。
shí èr chēng tiān fǔ,
fēng yān jiē dì xiāng。
dì xíng lái hǎi dài,
cáo wǎn zì xú yáng。
chūn mǎn xián gē yì,
huā míng tài shǒu zhāng。
shè shū yán shàng kè,
zhào chéng dé gāo táng。
kòu xī jiě dāo jiàn,
rén hé xià fèng huáng。
xuān wéi qiān yǔ xuě,
jùn gé wò xīng shuāng。
zhì xíng jiān jīng zhú,
zhū cáo jiè chǒng guāng。