荅谢生盘山诗

(明代)李攀龙

爱尔跻攀处,奇踪满报章。山盘元气出,寺抱翠微藏。

拂石摇天影,披花带雨香。千峰回白首,万壑步清霜。

鼓角关榆堕,旌旗塞草长。阴风来大漠,秋日下渔阳。

海色秦城外,边声汉苑旁。欲因临望代,遂得纪金汤。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《荅谢生盘山诗》拼音标注

dā xiè shēng pán shān shī
ài ěr jī pān chù,
qí zōng mǎn bào zhāng。
shān pán yuán qì chū,
sì bào cùi wēi cáng。
fú shí yáo tiān yǐng,
pī huā dài yǔ xiāng。
qiān fēng húi bái shǒu,
wàn hè bù qīng shuāng。
gǔ jiǎo guān yú duò,
jīng qí sāi cǎo cháng。
yīn fēng lái dà mò,
qīu rì xià yú yáng。
hǎi sè qín chéng wài,
biān shēng hàn yuàn páng。
yù yīn lín wàng dài,
sùi dé jì jīn tāng。