二子诗 其二 谢茂秦
(明代)李攀龙

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《二子诗 其二 谢茂秦》拼音标注
èr zǐ shī qí èr xiè mào qín
xiè zhēn wú dǎng yàn,
kǎn kē jīng huá mò。
huáng jīn zì bù líu,
zhū yán yì yǐ zhí。
wéi bù qǐ jǐn yú,
duō jiē míng shì jí。
wò shǒu jīn gūi rén,
zhōng qíng duō suǒ shì。
mù ruò yíng chóu pǐ,
zhí zhú nán zì shì。
dǎo xǐ gōng qīng qián,
jiāng xū zuò qí xí。
guān gài luō cháng qú,
rǎn hàn rì xiāng suǒ。
sùi lìng qīng miào yīn,
nǎi zài hé yī kè。
yī chū yóu yàn piān,
líu sú hū fù yì。
huán gù wàng lù mén,
jiǎo jiǎo qīng yún hé。
- 上一篇:公燕诗九首 其五 孔璋
- 下一篇:赋得何仲默