录别

(明代)李攀龙

眇眇远行客,绵绵思故乡。悲风绕车鸣,浮云立马傍。

边城苦多阴,秋气激繁霜。白日匿何时,四野一茫茫。

落木委空庭,游响拂閒房。霏霏罗帷影,明月在我床。

起视河汉流,寥寥夜未央。出亦以徘徊,入亦以彷徨。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《录别》拼音标注

lù bié
miǎo miǎo yuǎn xíng kè,
mián mián sī gù xiāng。
bēi fēng rào chē míng,
fú yún lì mǎ bàng。
biān chéng kǔ duō yīn,
qīu qì jī fán shuāng。
bái rì nì hé shí,
sì yě yī máng máng。
luò mù wěi kōng tíng,
yóu xiǎng fú xián fáng。
fēi fēi luō wéi yǐng,
míng yuè zài wǒ chuáng。
qǐ shì hé hàn líu,
liáo liáo yè wèi yāng。
chū yì yǐ pái huái,
rù yì yǐ páng huáng。