
李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《咏古 其十六》拼音标注
yǒng gǔ qí shí lìu
zhōng chūn yáng hé qǐ,
jiā guān lín sì fāng。
kè shí guān gōng dé,
cóng chén jì yōu cháng。
shàng yǐ xiàn tài chéng,
xià wēi lìu bào qiáng。
jùn xiàn nǎi zuò shǐ,
jīng wěi bù yú xíng。
jiàn hào lì dà yì,
zhāo shè xián yǒu zhāng。
zhuó sú liàng yǐ měi,
xíng míng fēi héng cháng。
biān chúi chū wán fū,
èr shì xún miè wáng。