古意 其六
(明代)李攀龙
中天起双阙,浮云出两宫。驰道挺其间,甲第罗西东。
胡姬正当垆,邀客过新丰。朱唇含绿酒,纤爪扣青铜。
堕髻似无意,绍绕一何工。眄睐正愁人,流纨动春风。
双双羽林郎,翩翩五色骢。挟瑟上高楼,调丝方未终。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《古意 其六》拼音标注
gǔ yì qí lìu
zhōng tiān qǐ shuāng què,
fú yún chū liǎng gōng。
chí dào tǐng qí jiān,
jiǎ dì luō xī dōng。
hú jī zhèng dāng lú,
yāo kè guò xīn fēng。
zhū chún hán lv̀ jǐu,
xiān zhuǎ kòu qīng tóng。
duò jì sì wú yì,
shào rào yī hé gōng。
miǎn lài zhèng chóu rén,
líu wán dòng chūn fēng。
shuāng shuāng yǔ lín láng,
piān piān wǔ sè cōng。
xié sè shàng gāo lóu,
diào sī fāng wèi zhōng。
- 上一篇:咏古 其十
- 下一篇:古诗后十九首 其十五