荅寄用晦王孙 其二

(明代)李攀龙

豫章城上有高楼,楼下长江二水流。君更红颜雄制作,谁同清夜美遨游。

阳春若许千人和,明月何须万里投。不信秪今求自试,词场可但少应刘。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《荅寄用晦王孙 其二》拼音标注

dā jì yòng hùi wáng sūn qí èr
yù zhāng chéng shàng yǒu gāo lóu,
lóu xià cháng jiāng èr shǔi líu。
jūn gèng hóng yán xióng zhì zuò,
shúi tóng qīng yè měi áo yóu。
yáng chūn ruò xǔ qiān rén hé,
míng yuè hé xū wàn lǐ tóu。
bù xìn zhī jīn qíu zì shì,
cí cháng kě dàn shǎo yìng líu。