上朱大司空 其一

(明代)李攀龙

重华冀北再开天,益佐山林涉大川。四岳受成方贡日,三边仰给县官年。

黄金不及堤形壮,白马长随练影悬。转自流言能悟主,老臣知遇两朝偏。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《上朱大司空 其一》拼音标注

shàng zhū dà sī kōng qí yī
zhòng huá jì běi zài kāi tiān,
yì zuǒ shān lín shè dà chuān。
sì yuè shòu chéng fāng gòng rì,
sān biān yǎng gěi xiàn guān nián。
huáng jīn bù jí dī xíng zhuàng,
bái mǎ cháng súi liàn yǐng xuán。
zhuǎn zì líu yán néng wù zhǔ,
lǎo chén zhī yù liǎng zhāo piān。