过严陵

(明代)李攀龙

严陵物色动新年,解缆春回七里船。绣岭更宜残雪映,钓台高并客星悬。

滩声乍合三江壮,山势遥临百越偏。此日青阳瞻帝座,羊裘深愧昔人贤。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《过严陵》拼音标注

guò yán líng
yán líng wù sè dòng xīn nián,
jiě làn chūn húi qī lǐ chuán。
xìu líng gèng yí cán xuě yìng,
diào tái gāo bìng kè xīng xuán。
tān shēng zhà hé sān jiāng zhuàng,
shān shì yáo lín bǎi yuè piān。
cǐ rì qīng yáng zhān dì zuò,
yáng qíu shēn kùi xī rén xián。