哭履安先生
(明代)李邺嗣
南国香兰不复生,人间难死是高名。呜呼表墓长留字,恸哭登台未绝声。
寒起千枫飘白发,悲摩一鸟下苍冥。论交此日谁无恙,旧笛音中天地冰。

李邺嗣
(1622—1680)明末清初浙江鄞县人,原名文胤,以字行,号杲堂。明诸生。入清,踪迹多在僧寺野庙。以地方文献零落,集《甬上感旧诗》,搜寻颇费心力。文章多记明清之际事。才名甚著,与徐振奇等号为南湖九子。有《杲堂诗钞》及《文钞》。
《哭履安先生》拼音标注
kū lv̌ ān xiān shēng
nán guó xiāng lán bù fù shēng,
rén jiān nán sǐ shì gāo míng。
wū hū biǎo mù cháng líu zì,
tòng kū dēng tái wèi jué shēng。
hán qǐ qiān fēng piāo bái fā,
bēi mó yī niǎo xià cāng míng。
lùn jiāo cǐ rì shúi wú yàng,
jìu dí yīn zhōng tiān dì bīng。
- 上一篇:友人搜录东沙公遗集感而赋诗 其一
- 下一篇:凭高