谢人惠鱼兔蟹
(宋代)李若水
腹不成瘿肠有雷,何郎万钱其敢企。
当年守株披褐衣,亦尝临渊羡赬尾。
余力种黍延霜螯,计拙谋粗何足纪。
罢官三月突无烟,两亲白头欠甘旨。
此身分为饥所驱,旋秣羸骖诉知己。
蓬莱高人爱诗客,邀坐绿斋尝玉蚁。
敢嫌雨禄消息迟,数品珍羞供一喜。
秦丞相追上蔡游,张步兵对秋风起。
盗邻吏部手持杯,三子风流未当鄙。
还家扫甑洗刀砧,大饫老饕沾婢使。
迩来送米邻无僧,长是覆羹穷有鬼。
区区一饱岂易得,何时槟榔澡吾耻。
君不见鲁公从人乞鹿脯,留得银钩照千祀。
犹胜金马避世人,九尺长身饥欲死。

李若水
李若水(1093年-1127年),原名若冰,字清卿,洺州曲周县(今河北曲周县)水德堡村人。靖康元年为太学博士,官至吏部侍郎,曾奉旨出使金国。靖康二年随宋钦宗至金营,怒斥敌酋完颜宗翰,不屈被害。后南宋追赠观文殿学士,谥忠愍。有《李忠愍公集》。徽宗宣和四年(1122年),为元城尉,调平阳府司录,济南府教授,除太学博士。钦宗靖康元年(1126年),为太常博士。既而使金,迁著作佐郎。使还,擢尚书吏部侍郎兼权开封府尹。二年,从钦宗至金营,金人背约,逼钦宗易服,若水敌不屈残杀,时年三十五。
《谢人惠鱼兔蟹》拼音标注
xiè rén hùi yú tù xiè
xī shí lí xiàn tián lǒng tóu,
jìn shí jī yán xué shè lǐ。
fù bù chéng yǐng cháng yǒu léi,
hé láng wàn qián qí gǎn qǐ。
dāng nián shǒu zhū pī hé yī,
yì cháng lín yuān xiàn chēng wěi。
yú lì zhǒng shǔ yán shuāng áo,
jì zhuó móu cū hé zú jì。
bà guān sān yuè tū wú yān,
liǎng qīn bái tóu qiàn gān zhǐ。
cǐ shēn fēn wèi jī suǒ qū,
xuán mò léi cān sù zhī jǐ。
péng lái gāo rén ài shī kè,
yāo zuò lv̀ zhāi cháng yù yǐ。
gǎn xián yǔ lù xiāo xī chí,
shù pǐn zhēn xīu gōng yī xǐ。
qín chéng xiāng zhūi shàng cài yóu,
zhāng bù bīng dùi qīu fēng qǐ。
dào lín lì bù shǒu chí bēi,
sān zǐ fēng líu wèi dāng bǐ。
huán jiā sǎo zèng xǐ dāo zhēn,
dà yù lǎo tāo zhān bì shǐ。
ěr lái sòng mǐ lín wú sēng,
cháng shì fù gēng qióng yǒu gǔi。
qū qū yī bǎo qǐ yì dé,
hé shí bīn láng zǎo wú chǐ。
jūn bù jiàn lǔ gōng cóng rén qǐ lù fǔ,
líu dé yín gōu zhào qiān sì。
yóu shèng jīn mǎ bì shì rén,
jǐu chǐ cháng shēn jī yù sǐ 。
- 上一篇:绿漪轩遇雨与任才仲定韵赋
- 下一篇:谢刘德谦惠叠翠峰诗