古意寄曾学士二首 其二

(明代)李时勉

梧桐生崇冈,亭亭出云林。一朝亭夫采,斤斧来相寻。

幸尔爨下馀,斲削成素琴。粲粲弦朱丝,烨烨徽黄金

当窗试一弹,悠然太古音。清风流水远,白云苍山深。

世无钟子期,谁能识其心。

李时勉

(1374—1450)明吉安府安福人,名懋,以字行,号古廉。永乐二年进士。预修《太祖实录》,书成,升翰林侍读。永乐十九年,曾上书反对都北京。洪熙元年,以言事系狱。宣德初复官。官至国子祭酒。卒谥忠文。有《古廉集》。

《古意寄曾学士二首 其二》拼音标注

gǔ yì jì céng xué shì èr shǒu qí èr
wú tóng shēng chóng gāng,
tíng tíng chū yún lín。
yī zhāo tíng fū cǎi,
jīn fǔ lái xiāng xún。
xìng ěr cuàn xià yú,
zhuó xuē chéng sù qín。
càn càn xián zhū sī,
yè yè hūi huáng jīn。
dāng chuāng shì yī dàn,
yōu rán tài gǔ yīn。
qīng fēng líu shǔi yuǎn,
bái yún cāng shān shēn。
shì wú zhōng zǐ qī,
shúi néng shì qí xīn。