白土洞烧丹
(明代)李时勉
阆仙几年洞中去,采药烧丹是何处。乍临炉鼎聚精神,便觉林峦蔼烟雾。
由来仙骨少尘心,丹砂易得成黄金。姹女初凝碧天晓,河车欲转紫霞深。
深幽好似崆峒里,炎井龙游虎渡水。绛雪晶荧宜可同,金砂的皪宁堪拟。
腾光烛夜天宇清,寻常白日起风霆。空山魑魅啸争讶,绕林猿鹤时相惊。
世人曾见洞天启,恍遇蓬山羡门子。刀圭入口可长年,何必还餐石中髓。
知君好古意犹勤,卖药壶中秋复春。不肯吹笙向缑岭,要将仙术济时人。
我亦平生慕仙道,神游八极身已老。眼前胜境未得亲,遥望蓬瀛郁怀抱。
年来多病少见知,欲服还丹谁为持。可遣沉痾脱然去,放歌为作还丹诗。

李时勉
(1374—1450)明吉安府安福人,名懋,以字行,号古廉。永乐二年进士。预修《太祖实录》,书成,升翰林侍读。永乐十九年,曾上书反对都北京。洪熙元年,以言事系狱。宣德初复官。官至国子祭酒。卒谥忠文。有《古廉集》。
《白土洞烧丹》拼音标注
bái tǔ dòng shāo dān
lǎng xiān jī nián dòng zhōng qù,
cǎi yào shāo dān shì hé chù。
zhà lín lú dǐng jù jīng shén,
biàn jué lín luán ǎi yān wù。
yóu lái xiān gǔ shǎo chén xīn,
dān shā yì dé chéng huáng jīn。
chà nv̌ chū níng bì tiān xiǎo,
hé chē yù zhuǎn zǐ xiá shēn。
shēn yōu hǎo sì kōng tóng lǐ,
yán jǐng lóng yóu hǔ dù shǔi。
jiàng xuě jīng yíng yí kě tóng,
jīn shā de lì níng kān nǐ。
téng guāng zhú yè tiān yǔ qīng,
xún cháng bái rì qǐ fēng tíng。
kōng shān chī mèi xiào zhēng yà,
rào lín yuán hè shí xiāng liáng。
shì rén céng jiàn dòng tiān qǐ,
huǎng yù péng shān xiàn mén zǐ。
dāo gūi rù kǒu kě cháng nián,
hé bì huán cān shí zhōng sǔi。
zhī jūn hǎo gǔ yì yóu qín,
mài yào hú zhōng qīu fù chūn。
bù kěn chūi shēng xiàng gōu líng,
yào jiāng xiān zhú jì shí rén。
wǒ yì píng shēng mù xiān dào,
shén yóu bā jí shēn yǐ lǎo。
yǎn qián shèng jìng wèi dé qīn,
yáo wàng péng yíng yù huái bào。
nián lái duō bìng shǎo jiàn zhī,
yù fú huán dān shúi wèi chí。
kě qiǎn chén ē tuō rán qù,
fàng gē wèi zuò huán dān shī。