出舫

(宋代)李石

君家屋中作山舫,开窗看山篷背上。
两峰高并玉玲珑,大孤小孤无此样。
主人酿酒书满船,读书饮酒酣且眠。
应笑周郎赤壁下,龙骧万斛风动天。

李石

李石。少负才名,既登第,任大学博士,出主石室,就学者如云。蜀学之盛,古今鲜俪。后卒成都,时作山水小笔,风调远俗。卒年七十外。

《出舫》拼音标注

chū fǎng
jūn jiā wū zhōng zuò shān fǎng,
kāi chuāng kàn shān péng bèi shàng。
liǎng fēng gāo bìng yù líng lóng,
dà gū xiǎo gū wú cǐ yáng。
zhǔ rén niàng jǐu shū mǎn chuán,
dú shū yǐn jǐu hān qiě mián。
yìng xiào zhōu láng chì bì xià,
lóng xiāng wàn hú fēng dòng tiān 。