东湖感事二首

(宋代)李石

一官职檄冷秋水,尽日量书接夜灯。
老去髭须无可染,秋来面目自生憎。
湖通堰尾听泉激,日出山尖见雪层。
结习未除江海客,不忘回首梦觚棱。

李石

李石。少负才名,既登第,任大学博士,出主石室,就学者如云。蜀学之盛,古今鲜俪。后卒成都,时作山水小笔,风调远俗。卒年七十外。

《东湖感事二首》拼音标注

dōng hú gǎn shì èr shǒu
yī guān zhí xí lěng qīu shǔi,
jǐn rì liàng shū jiē yè dēng。
lǎo qù zī xū wú kě rǎn,
qīu lái miàn mù zì shēng zēng。
hú tōng yàn wěi tīng quán jī,
rì chū shān jiān jiàn xuě céng。
jié xí wèi chú jiāng hǎi kè,
bù wàng húi shǒu mèng gū léng 。