友桂庭

(明代)李时勉

庭前有桂树,托根固宜深。郁郁蔽灌木,亭亭出层岑。

冬春不改色,当夏团清阴。俨立若端士,幽贞无邀寻。

独比友直谅,悠然谐素襟。商飙动金粟,芬芳被乔林。

有时得醇酣,对酌还自斟。低枝拂舞袖,深翠挹鸣禽。

欢赏岂有极,因之发孤吟。谷风既绝响,辽阔谁知音。

惟有兰藏馨,可以喻同心。

李时勉

(1374—1450)明吉安府安福人,名懋,以字行,号古廉。永乐二年进士。预修《太祖实录》,书成,升翰林侍读。永乐十九年,曾上书反对都北京。洪熙元年,以言事系狱。宣德初复官。官至国子祭酒。卒谥忠文。有《古廉集》。

《友桂庭》拼音标注

yǒu gùi tíng
tíng qián yǒu gùi shù,
tuō gēn gù yí shēn。
yù yù bì guàn mù,
tíng tíng chū céng cén。
dōng chūn bù gǎi sè,
dāng xià tuán qīng yīn。
yǎn lì ruò duān shì,
yōu zhēn wú yāo xún。
dú bǐ yǒu zhí liàng,
yōu rán xié sù jīn。
shāng biāo dòng jīn sù,
fēn fāng bèi qiáo lín。
yǒu shí dé chún hān,
dùi zhuó huán zì zhēn。
dī zhī fú wǔ xìu,
shēn cùi yì míng qín。
huān shǎng qǐ yǒu jí,
yīn zhī fā gū yín。
gǔ fēng jì jué xiǎng,
liáo kuò shúi zhī yīn。
wéi yǒu lán cáng xīn,
kě yǐ yù tóng xīn。