道傍老妇

(明代)李时勉

道傍老妇七十馀,眼中流泪口中呼。丁男征戍无生计,妇姑开荒种田地。

东邻西舍惜犁牛,朝朝辛苦在田头。种成禾黍连山谷,秋来望收未曾熟。

今朝军马忽过来,践食无馀真可哀。但使官军却彊敌,免得丁男守烽堠。

今年饥苦何足怜,明年无事多种田。一年耕有三年足,更得眼前见骨肉。

李时勉

(1374—1450)明吉安府安福人,名懋,以字行,号古廉。永乐二年进士。预修《太祖实录》,书成,升翰林侍读。永乐十九年,曾上书反对都北京。洪熙元年,以言事系狱。宣德初复官。官至国子祭酒。卒谥忠文。有《古廉集》。

《道傍老妇》拼音标注

dào bàng lǎo fù
dào bàng lǎo fù qī shí yú,
yǎn zhōng líu lèi kǒu zhōng hū。
dīng nán zhēng shù wú shēng jì,
fù gū kāi huāng zhǒng tián dì。
dōng lín xī shè xī lí níu,
zhāo zhāo xīn kǔ zài tián tóu。
zhǒng chéng hé shǔ lián shān gǔ,
qīu lái wàng shōu wèi céng shú。
jīn zhāo jūn mǎ hū guò lái,
jiàn shí wú yú zhēn kě āi。
dàn shǐ guān jūn què qiáng dí,
miǎn dé dīng nán shǒu fēng hòu。
jīn nián jī kǔ hé zú lián,
míng nián wú shì duō zhǒng tián。
yī nián gēng yǒu sān nián zú,
gèng dé yǎn qián jiàn gǔ ròu。