
李时勉
(1374—1450)明吉安府安福人,名懋,以字行,号古廉。永乐二年进士。预修《太祖实录》,书成,升翰林侍读。永乐十九年,曾上书反对都北京。洪熙元年,以言事系狱。宣德初复官。官至国子祭酒。卒谥忠文。有《古廉集》。
《寄恒逊广文》拼音标注
jì héng xùn guǎng wén
jǐu bié xiāng sī jiàn miàn nán,
jīn lái bù dé jǐn nán huān。
jǐu nián táo lǐ xiāng yīn mǎn,
shí yuè fēng shuāng jì běi hán。
chóu sī bù súi yún yǐng sàn,
hǎo huái yìng yǔ jǐu bēi kuān。
gū gēn tǎng yǒu húi chūn yì,
hǎo dài huā kāi gòng wǒ kàn。