彭疏敬至京不得相见作此遗之
(明代)李时勉
郎官远去牧南邦,倏忽还京使我伤。旅馆盍簪劳梦想,圜门离思益愁肠。
春临花县先栽树,寒到金台未降霜。咫尺丰姿瀛海隔,苦心不寐夜偏长。

李时勉
(1374—1450)明吉安府安福人,名懋,以字行,号古廉。永乐二年进士。预修《太祖实录》,书成,升翰林侍读。永乐十九年,曾上书反对都北京。洪熙元年,以言事系狱。宣德初复官。官至国子祭酒。卒谥忠文。有《古廉集》。
《彭疏敬至京不得相见作此遗之》拼音标注
péng shū jìng zhì jīng bù dé xiāng jiàn zuò cǐ yí zhī
láng guān yuǎn qù mù nán bāng,
shū hū huán jīng shǐ wǒ shāng。
lv̌ guǎn hé zān láo mèng xiǎng,
yuán mén lí sī yì chóu cháng。
chūn lín huā xiàn xiān zāi shù,
hán dào jīn tái wèi jiàng shuāng。
zhǐ chǐ fēng zī yíng hǎi gé,
kǔ xīn bù mèi yè piān cháng。