太平驿废投宿野店授餐俱绝时岁云暮矣

(明代)李孙宸

驿馆荒凉云黯然,投栖聊傍野炊烟。入门不道分桐使,贳酒还探挂杖钱。

坐听征鸿寒欲尽,户临流水夜难眠。南行未计邮亭路,三楚风尘阅岁年。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《太平驿废投宿野店授餐俱绝时岁云暮矣》拼音标注

tài píng yì fèi tóu sù yě diàn shòu cān jù jué shí sùi yún mù yǐ
yì guǎn huāng liáng yún àn rán,
tóu qī liáo bàng yě chūi yān。
rù mén bù dào fēn tóng shǐ,
shì jǐu huán tàn guà zhàng qián。
zuò tīng zhēng hóng hán yù jǐn,
hù lín líu shǔi yè nán mián。
nán xíng wèi jì yóu tíng lù,
sān chǔ fēng chén yuè sùi nián。