初冬郭给谏携诸同年游一线天回酌后湖亭

(明代)李孙宸

朔吹萧萧万木鸣,胜怀偏称薄寒生。山开一线疑天小,洞隐重岩碍石横。

寺远欲迷归客路,江长时送断鸿声。淹留更醉湖亭酒,莫遣青山笑宦情。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《初冬郭给谏携诸同年游一线天回酌后湖亭》拼音标注

chū dōng guō gěi jiàn xié zhū tóng nián yóu yī xiàn tiān húi zhuó hòu hú tíng
shuò chūi xiāo xiāo wàn mù míng,
shèng huái piān chēng bó hán shēng。
shān kāi yī xiàn yí tiān xiǎo,
dòng yǐn zhòng yán ài shí héng。
sì yuǎn yù mí gūi kè lù,
jiāng cháng shí sòng duàn hóng shēng。
yān líu gèng zùi hú tíng jǐu,
mò qiǎn qīng shān xiào huàn qíng。