既出都门望西路发有作 其一

(明代)李孙宸

靖端肃王程,驱车向西骛。既惬游梁情,亦适归欤趣。

岂复惮倭迟,孤征昔所屡。晨徂每侵星,兼途轻薄暮。

时序如崩波,黾勉促脩路。朔风剥我肤,宁论衣改素。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《既出都门望西路发有作 其一》拼音标注

jì chū dū mén wàng xī lù fā yǒu zuò qí yī
jìng duān sù wáng chéng,
qū chē xiàng xī wù。
jì qiè yóu liáng qíng,
yì shì gūi yú qù。
qǐ fù dàn wēi chí,
gū zhēng xī suǒ lv̌。
chén cú měi qīn xīng,
jiān tú qīng bó mù。
shí xù rú bēng bō,
mǐn miǎn cù xīu lù。
shuò fēng bō wǒ fū,
níng lùn yī gǎi sù。