三子诗何襄武

(明代)李孙宸

何生我懿亲,童稚肩相比。令德奋鸿响,识曲听其旨。

既壮历周览,所遇无知己。寥寥天壤间,落落竟复尔。

无乃眷吾徒,慷慨一相视。及此理素业,含情各自媚。

荡涤喻中怀,愿言不朽事。古道日以夷,谁复能察此。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《三子诗何襄武》拼音标注

sān zǐ shī hé xiāng wǔ
hé shēng wǒ yì qīn,
tóng zhì jiān xiāng bǐ。
lìng dé fèn hóng xiǎng,
shì qū tīng qí zhǐ。
jì zhuàng lì zhōu lǎn,
suǒ yù wú zhī jǐ。
liáo liáo tiān rǎng jiān,
luò luò jìng fù ěr。
wú nǎi juàn wú tú,
kāng kǎi yī xiāng shì。
jí cǐ lǐ sù yè,
hán qíng gè zì mèi。
dàng dí yù zhōng huái,
yuàn yán bù xǐu shì。
gǔ dào rì yǐ yí,
shúi fù néng chá cǐ。