同诸子寻梅偶得一花八出者因成二绝 其一

(明代)李孙宸

共访山梅雪后香,几枝六出媚斜阳。最怜粉黛相倾处,更遣双娥入艳妆。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《同诸子寻梅偶得一花八出者因成二绝 其一》拼音标注

tóng zhū zǐ xún méi ǒu dé yī huā bā chū zhě yīn chéng èr jué qí yī
gòng fǎng shān méi xuě hòu xiāng,
jī zhī lìu chū mèi xié yáng。
zùi lián fěn dài xiāng qīng chù,
gèng qiǎn shuāng é rù yàn zhuāng。