鹪鹩园十七绝为黄与东赋 其八 竹径

(明代)李孙宸

种竹密成丛,三径失长夏。俗客应不来,清阴在吾把。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《鹪鹩园十七绝为黄与东赋 其八 竹径》拼音标注

jiāo liáo yuán shí qī jué wèi huáng yǔ dōng fù qí bā zhú jìng
zhǒng zhú mì chéng cóng,
sān jìng shī cháng xià。
sú kè yìng bù lái,
qīng yīn zài wú bǎ。