送傅大司马得旨还里 其一

(明代)李孙宸

杖履年来奉旧畿,歌骊忽漫送将归。中枢地重卿为月,初服心悬黻作衣。

海上貔貅悬指画,尊前裘带恋清晖。可堪春暮秦淮道,折尽长堤柳絮飞。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《送傅大司马得旨还里 其一》拼音标注

sòng fù dà sī mǎ dé zhǐ huán lǐ qí yī
zhàng lv̌ nián lái fèng jìu jī,
gē lí hū màn sòng jiāng gūi。
zhōng shū dì zhòng qīng wèi yuè,
chū fú xīn xuán fú zuò yī。
hǎi shàng pí xīu xuán zhǐ huà,
zūn qián qíu dài liàn qīng hūi。
kě kān chūn mù qín huái dào,
zhé jǐn cháng dī lǐu xù fēi。