寄董大宗伯

(明代)李孙宸

春江忆别石头寒,两见秋风蕙草残。病骨自怜淹拙宦,故人兼羡领仙坛。

千秋谁不高元亮,四海其如望谢安。矫首云间瞻白雉,可能双腋借飞翰。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《寄董大宗伯》拼音标注

jì dǒng dà zōng bó
chūn jiāng yì bié shí tóu hán,
liǎng jiàn qīu fēng hùi cǎo cán。
bìng gǔ zì lián yān zhuó huàn,
gù rén jiān xiàn lǐng xiān tán。
qiān qīu shúi bù gāo yuán liàng,
sì hǎi qí rú wàng xiè ān。
jiǎo shǒu yún jiān zhān bái zhì,
kě néng shuāng yì jiè fēi hàn。