元日次林宗伯先生韵 其一

(明代)李孙宸

龙飞六载开新朔,半百浮生又见春。家在青山常有梦,身婴紫绶漫随人。

莺知节候迁乔早,梅濯冰霜著意新。最是旧京风物好,可容追赏共芳辰。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《元日次林宗伯先生韵 其一》拼音标注

yuán rì cì lín zōng bó xiān shēng yùn qí yī
lóng fēi lìu zài kāi xīn shuò,
bàn bǎi fú shēng yòu jiàn chūn。
jiā zài qīng shān cháng yǒu mèng,
shēn yīng zǐ shòu màn súi rén。
yīng zhī jié hòu qiān qiáo zǎo,
méi zhuó bīng shuāng zhù yì xīn。
zùi shì jìu jīng fēng wù hǎo,
kě róng zhūi shǎng gòng fāng chén。