喜潘冂卿陈给谏同时还里

(明代)李孙宸

三年冷署滞缁尘,同寺黄门幸尘邻。对酒每高仙掌月,看花曾共汉宫春。

扁舟渐觉烟蓑稳,双骑欣逢昼锦新。一水怀人非远道,可能同采暮江蘋。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《喜潘冂卿陈给谏同时还里》拼音标注

xǐ pān jiōng qīng chén gěi jiàn tóng shí huán lǐ
sān nián lěng shǔ zhì zī chén,
tóng sì huáng mén xìng chén lín。
dùi jǐu měi gāo xiān zhǎng yuè,
kàn huā céng gòng hàn gōng chūn。
biǎn zhōu jiàn jué yān suō wěn,
shuāng qí xīn féng zhòu jǐn xīn。
yī shǔi huái rén fēi yuǎn dào,
kě néng tóng cǎi mù jiāng pín。